Báo châu Á so sánh U23 Indonesia hiện tại với U23 Việt Nam năm 2018

Năm 2018, tại giải U23 châu Á, đội tuyển U23 Việt Nam của HLV (người Hàn Quốc) vào đến trận chung kết, tạo nên kỳ tích “Thường Châu tuyết trắng” (đội bóng lọt vào trận chung kết với U23 Uzbekistan tại thành phố Thường Châu, Trung Quốc, trong một buổi chiều đầy tuyết).

6 năm sau, đội tuyển U23 Indonesia của HLV Shin Tae Yong (cũng là một người Hàn Quốc) vào bán kết giải U23 châu Á, đứng trước cơ hội giành vé dự Olympic Paris 2024.

Hai đội U23 Việt Nam 6 năm trước và U23 Indonesia hiện tại đều gây được tiếng vang lớn trên bình diện châu Á, nhưng theo những cách thức không giống nhau.

Trang Asean Football, chuyên viết về bóng đá Đông Nam Á bình luận: “U23 Việt Nam khiến toàn châu Á phải sốc, khi tiến vào trận chung kết giải 2018 với phong cách phòng ngự phản công.

Đội bóng dưới thời HLV Park Hang Seo chú trọng phòng thủ kỷ luật và tinh thần chiến đấu cao, gây khó chịu cho mọi đối thủ ở thời điểm đó”.

“6 năm sau, U23 Indonesia gây ấn tượng bằng phong cách kiểm soát bóng, dưới thời HLV Shin Tae Yong. Đội bóng xứ vạn đảo vào bán kết giải U23 châu Á 2024.

Họ đá kỹ thuật, chơi nhanh, kết hợp với phong cách hiện đại của các cầu thủ nhập tịch từ châu Âu, giúp U23 Indonesia chơi ngang ngửa với các đội hàng đầu châu Á”, ASEAN Football viết thêm.

Không chỉ khác biệt trong phong cách chơi bóng, con đường để gây tiếng vang của các đội U23 Việt Nam năm 2018 và đội U23 Indonesia năm 2024 cũng không giống nhau.

Năm 2018, đội U23 Việt Nam thành công dựa vào dàn cầu thủ được đào tạo hoàn toàn ở trong nước, khẳng định cho sự lớn mạnh của nhiều lò đào tạo trẻ tại Việt Nam ở thời điểm ấy (LPBank HAGL, Hà Nội FC, PVF, Viettel…).From: web game casino

Ngược lại, năm 2024, U23 Indonesia vào bán kết giải châu Á, tìm vé dự Olympic với dàn cầu thủ có không ít người đến từ bên ngoài xứ sở vạn đảo. Họ là những cầu thủ nhập tịch từ châu Âu, sinh ra và lớn lên tại châu Âu, mang trong mình phong cách châu Âu, khác hẳn với phong cách của Đông Nam Á.

Đấy cũng là lý do mà có người nói vui rằng các đội tuyển Indonesia hiện tại là “Out-donesia”, ám chỉ đoàn quân của HLV Shin Tae Yong dựa quá nhiều vào nguồn lực ngoại nhập.

Có thể tạm thời đội tuyển U23 Indonesia hài lòng với công thức đấy, HLV Shin Tae Yong hài lòng, Liên đoàn bóng đá Indonesia (PSSI) hài lòng, vì họ đang thành công. Nhưng ngay trong lòng bóng đá xứ sở vạn đảo, đã có không ít luồng ý kiến phản đối chính sách nhập tịch ồ ạt của PSSI và HLV Shin Tae Yong.

Có thể bóng đá Việt Nam đang tụt lại phía sau so với bóng đá Indonesia, chí ít khi nhìn vào thất bại của đội tuyển Việt Nam trước đội tuyển Indonesia tại vòng loại World Cup và Asian Cup, nhìn vào thất bại của U23 Việt Nam trước U23 Indonesia tại SEA Games.

Nhưng đấy là do chúng ta đánh mất thế mạnh trong khâu đào tạo trẻ của mình, không giống như hồi năm 2018 trở về trước.

Đặt trường hợp khâu đào tạo trẻ của bóng đá Việt Nam tốt trở lại, nhiều tài năng trẻ được phát hiện trở lại, chúng ta hoàn toàn có thể nghĩ đến việc tái hiện thành công như hồi năm 2018 và một vài năm kế tiếp ngay sau đó, dưới thời HLV Park Hang Seo.

Vấn đề mấu chốt, vì thế, vẫn nằm ở khâu đào tạo của chính chúng ta. Thành công hay không thành công, vẫn phụ thuộc vào cách chúng ta duy trì và phát triển con đường của mình như thế nào.

Nếu bóng đá Việt Nam duy trì tốt khâu đào tạo, luôn có nguồn cầu thủ tốt, chưa chắc dàn cầu thủ nhập tịch của Indonesia mạnh hơn các đội tuyển Việt Nam.

Mỗi nền bóng đá có một con đường và một sự lựa chọn, chưa chắc sự lựa chọn của Indonesia phù hợp với bóng đá Việt Nam, cho dù thoạt nhìn, họ có vẻ đang thành công hơn!